Ly hôn cô dâu tái giá – tiết tử

Tiết tử: Lấy cái chết bức bách

[ 1 ]

Đầy trời  mưa to phô thiên cái địa ( Phô thiên cái địa: Trải khắp trời, che kín đất, ngụ ý cái thế lớn mạnh)

như muốn cọ rửa đường phố Đài Bắc. Trên đường, người đi đường vội vã, cảnh sắc hợp lòng người.  Vùng ngoại thành, ở  ngoài trang viên (biệt thự) là một cô gái đơn bạc đang đứng thẳng …

Mưa không hề ngưng trút ở trên người của nàng, nàng cứ như vậy đứng im lặng , liều mình  bảo vệ đứa nhỏ còn đang quấn tã lót ở  trong lòng, gắt gao cắn chặt đôi môi đang trắng bệch, hai tròng mắt cố gắng  kháng cự lại cơn mưa đang tàn sát bừa bãi trên người nàng, tuyệt vọng  nhìn vào trang viên khí phái . . .

Nàng không tin, người kia lại nhẫn tâm như vậy!

Cho dù nàng – Tô Mạn Liên ở trong lòng hắn không đáng một đồng, nhưng đứa trẻ này là thân sinh cốt nhục của hắn! Là con của hắn a!

Mưa, không có xu hướng muốn dừng lại, Tô Mạn Liên cẩn thận ôm con, muốn đem đứa nhỏ ôm vào trong ngực để ngăn trở mưa, nhưng đứa trẻ vẫn liều mình  khóc lớn, ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn không phân rõ là nước mắt hay là mưa…

Tiếng khóc dần dần nhỏ đi, giống như hơi thở của nó đã sắp không còn, Tô Mạn Liên kích động xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn xanh tím lạnh như băng của con, nhưng mà tã lót ướt đẫm đã sớm đem đứa nhỏ hành hạ  đến sắp chết…

“Mở cửa ra. . . . . . Con tôi sắp chết, cứu con của tôi . . . . .”

Tô Mạn Liên vô kế khả thi (không còn cách nào khác) đành đi qua điên cuồng  ấn  chuông cửa, nếu như nàng còn có một con đường sống để đi cũng sẽ không  làm thương tổn con của mình như vậy  !

Một bên,  người hầu từ trong phòng thò đầu ra, bất đắc dĩ lắc đầu thở dài: “Cô gái. . . . . cô vẫn là nên đi thôi!”

Rõ ràng phu nhân sẽ không để cho lão gia đi ra !

Tô Mạn Liên tuyệt vọng  nhìn về phía ngôi  biệt thự  xa hoa trong mưa, nàng kiếp này đã đem lòng yêu thương  nam nhân ở tại bên trong, nhưng là. . . Nàng bỗng nhiên nở nụ cười, ý cười mang theo hương vị lãnh liệt, quyết tuyệt, trên khuôn mặt xinh đẹp đã mất đi biểu cảm, giống như là thạch cao tạo hình, một  khuôn mặt không hề có điểm tức giận

Nàng đi bước một  lui về phía sau, đứa trẻ khóc kêu đã muốn suy yếu đến hơi thở mong manh.

Vốn dĩ, người hầu xung quanh thấy nàng tránh ra, đang muốn thở ra một hơi…

Bỗng nhiên, một thanh chủy thủ (kiếm ngắn hoặc dao găm) sắc bén xuất hiện ở trong tay nàng!

“Đi nói cho Lạc Tử Sơn, hôm nay nếu không cứu được đứa nhỏ này, Tô Mạn Liên tôi sẽ tự tay giết chết nó, sau đó… ”

Nàng quật cường  ngẩng mặt lên, lạnh lùng  khinh xả khóe môi ( cười nhếch mép), ưu tư cười.một tiếng . . . . .

Nàng không phải vì chính mình, nàng chính là muốn vì con của mình tranh một cái đường sống!

Chỉ cần đứa nhỏ có thể sống sót, đơn giản như vậy một cái mong muốn!

“…Tôi cũng sẽ tháp tùng con của tôi mà đi. . . . . .”

Chủy thủ trong tay Tô Mạn Liên để ở trên cái cổ non mềm của đứa trẻ, ngón tay nàng điên cuồng run rẩy…

“Mạn nhi. . . . . .”

Từng hàng nước mắt lã chã rơi xuống, rơi trên khuôn mặt nhăn nheo vì nước của đứa nhỏ

Đứa nhỏ suy yếu  rên rỉ , đã muốn sắp không thể động . . . . . .

Người hầu bị dọa chạy nhanh cùng quản gia cùng đi tìm Lạc Tử Sơn, Tô Mạn Liên lạnh lùng  cười. . .

Nàng sớm hạ quyết tâm,dùng tính mạng của mình để đổi về một mạng của Mạn nhi

Nàng biết người đàn bà kia, sẽ không để cho nàng tiến vào cửa Lạc gia, mà nàng,  đối với Lạc Tử Sơn đã sớm hết hy vọng. . . Hết thảy, cũng chỉ là vì Mạn nhi của nàng…

. . . . .

[ 2 ] Tìm chết

Không biết qua bao lâu, giống như ông trời cũng không nhẫn tâm nhìn một màn thê thảm này, mưa dần dần đình trệ, đứa trẻ ở trong lòng mẹ ẩm ướt lạnh như băng  kịch liệt  run rẩy, tiểu sinh mệnh yếu ớt dường như ở một khắc này sẽ lập tức sẽ tiêu tán. . . . . .

Có tiếng bước chân huyên náo  truyền đến. . . . . .

Tô Mạn Liên quyết tuyệt  ngẩng đầu,liếc nhìn nam nhân kia, trên khuôn mặt nho nhã là vẻ  ngượng ngùng như muốn lùi bước . . .

Nữ nhân bên cạnh hắn, cao quý, tao nhã, mang theo ngạo khí không ai bì nổi  !

“Tô Mạn Liên, cô còn không biết xấu hổ?”

Lạc phu nhân nhẹ nhàng  mở miệng, cười khinh miệt, nữ nhân kia trên người ướt sũng, tiều tụy, chật vật, còn có tư cách gì mà cùng nàng –  Tần Di Lan tranh giành?

Vị trí Lạc gia phu nhân, vĩnh viễn chỉ có một mình nàng có tư cách có được!

“Tôi có thể biến mất, thậm chí có thể chết! Tôi chỉ muốn Lạc gia thu nhận đứa bé này!”

Tô Mạn Liên nhẹ nhàng  mở miệng, chủy thủ trong tay thêm một lần căng thẳng, da thịt trẻ con mềm mại bị cắt qua, một giọt máu hiện ra trên chủy thủ, nhìn thấy ghê người. . . . . .

“Không có khả năng!”

Tần Di Lan thần sắc không thay đổi chút nào, nàng ước gì nữ nhân này lập tức giết chết tiện chủng này, sau đó đi theo nó cùng chết!

“Mạn Liên. . . . . . Dừng tay!”

Lạc Tử Sơn có chút chán ghét  mở miệng, hắn làm sao có thể gặp phải một nữ nhân phiền toái như vậy?

Lúc trước tham luyến nàng có vài phần dung mạo, ai ngờ hiện tại muốn đuổi cũng đuổi không xong!

Chính là. . . Lạc gia gia sản to lớn, thu lưu một cái đứa nhỏ không thành vấn đề, nhưng gây ra án mạng thì sẽ có chuyện không xong!

“Đứa nhỏ có thể lưu lại, cô đi đi!”

Lạc Tử Sơn phiền não phất tay một cái, xoay người, không muốn nhìn lại  nàng một lần, đối nữ nhân đê tiện này, hiện tại vừa nhìn đến nàng liền cảm thấy khí chất của chính mình ở trước mặt Di Lan thấp đi vài phần. . . . . .

“Lạc Tử Sơn!”

Tần Di Lan tức giận nguýt nhìn  hắn, không ngờ hắn lại cho phép tiện chủng này ở lại Lạc gia! Vậy con gái  của Tần Di Lan nàng làm sao bây giờ? Nàng tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy phát sinh!

” Được rồi được rồi, sự tình cứ quyết định như vậy, cũng đi cho tôi đi”

Lạc Tử Sơn rốt cục xuất ra  vài phần  uy nghi, giờ phút này đã có người mở cửa đi tới chỗ Tô Mạn Liên, chuẩn bị ôm đứa trẻ quay về….

Tô Mạn Liên không ngừng  nhìn khuôn mặt đứa nhỏ gần như trắng bệch, nàng biết, nàng chỉ có buông tay, Mạn nhi mới có khả năng sống sót, mà một khắc. . ..

Đường ra duy nhất của nàng, có lẽ chỉ còn lại cái chết. . .

“Mẹ”, Tô Mạn Liên bỗng nhiên nhẹ nhàng  nỉ non một tiếng, Liên Nhi ngay cả đường lui cũng đều không có ! “Mẹ, để cho Liên Nhi đi tìm ngươi đi. . .” . . .

Nghe tiếng khóc của Mạn nhi càng ngày càng xa, tim Tô Mạn Liên như là bị lăng trì, đau  sắp phát điên. . . . . .

“Lạc Tử Sơn, nếu như anh không  nuôi lớn Mạn nhi cho tốt, Tô Mạn Liên tôi cho dù chết cũng không buông tha cho anh!”

Nàng điên cuồng gào thét, chủy thủ sắc bén hung hăng đâm vào trong ngực, máu tươi phun ra như một đóa hoa diễm lệ thê lương đặt ở trước ngực Tô Mạn Liên .. .

Lạc Tử Sơn kinh ngạc  ngừng cước bộ, hồi lâu, hắn mới nhẹ nhàng quay đầu. . . . . .

Người đàn bà kia, mảnh mai , ẩn nhẫn , thiện lương , thậm chí là cái nữ nhân nhỏ bé , đê tiện…

Giờ khắc này, gục ở giữa vũng bùn nước dơ bẩn, vẫn là thánh khiết như cũ làm cho người ta ghé mắt, tâm hắn lạnh lùng cứng rắn  thoáng  co rút nhanh , không biết qua bao lâu, mới tiếp tục không ngừng  đi thẳng về phía trước. . .

” Mua cái mộ địa tốt, mai táng.”

Thanh âm của hắn như là vô lực  thở dài, Tần Di Lan nở nụ cười, tiện chủng này, chỉ cần nàng còn ở đây một ngày, đừng hòng có thể lưu lại!

********************

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s